Chia sẻ cùng Thầy cô năm 2016: Gieo chữ nơi đảo xa

(CTG) Đến với nghề dạy học không phải vì sự giàu sang danh vọng, hay ước muốn đổi đời, mà vì tình yêu thương chia sẻ trong sự nghèo khó. Tôi yêu những ánh mắt ngây ngô, biết nói của lũ học trò, tôi yêu quý vẻ bỡ ngỡ đầy tò mò ham hiểu biết, thích khám phá những dòng song, đồng lúa, hàng dừa quê tôi. Tôi thương các em ở những nới còn nhiều gian khổ thiếu thốn, ngày phải lặn lội mưu sinh đêm về phải cầm bút với đôi bàn tay non nớt chai sần. Đó là những dòng tâm sự của Thầy Lương Quốc Hùng – Giáo viên trường T


Tháng tám, mùa tựu trường lại về, bao học sinh náo lức gặp lại bạn bè, thầy cô, trang vở mới thân thương. Mùa tựu trường còn là dịp để các em chia sẻ bao tình cảm, tri thức, vui đùa bên nhau sau bao ngày xa cách. Có lẽ trong mỗi chúng ta, khi đến mùa tựu trường, ai cũng có những phút giây bồi hồi xúc động khi nhớ về kỉ niệm xưa, một thời cắp sách tới trường. Hình ảnh ngôi trường đơn sơ, cái bàn gỗ, góc phượng già, khoảng sân đầy cát bụi... vẫn vẹn nguyên đọng lại trong tâm trí ngày nào.

Thời gian trôi qua rất mau, ước mơ được trở thành một người thầy giáo đứng trên bục giảng đã trở thành sự thật. Trong tôi dâng trào bao cảm xúc khi mường tượng ra giờ lên lớp, gặp gỡ lũ học trò, dạy các em từng con chữ, vui đùa cùng các em...



Thầy Lương Quốc Hùng đã viết đơn xin tình nguyện ra công tác dạy học ở đảo xa.

Tình nguyện ra đảo dạy học

Nhớ lại ngày ra trường, khi chia tay thầy tôi chia sẻ và dặn dò “Ở đảo còn nhiều khó khăn thiếu thốn, nhất là việc học hành của các em học sinh, em hãy cố gắng giúp sức cùng nhân dân dạy các em nên người”.

Thầy Lương Quốc Hùng chia sẻ.
Ngày tốt nghiệp ra trường (năm 2002), Thầy Lương Quốc Hùng đã viết đơn xin tình nguyện ra công tác dạy học ở đảo xa. Hành trang Thầy mang theo là niềm tin, khát vọng được cống hiến bằng sức trẻ và lòng nhiệt huyết. Chuyến tàu ra đảo hôm ấy đầy sóng và gió làm thầy say ngất nhưng khi nhìn thấy màu xanh rì của đảo, lòng thầy lại phấn khởi vui sướng quên đi mệt mỏi vì sắp đặt chân tới đảo tiền tiêu nơi đầu sóng ngọn gió.

Ngày đầu đi ra Đảo Thổ Chu (đảo tiền tiêu của Tổ quốc) phải đi hơn 7 giờ lênh đênh trên biển, trường học nằm hướng ra biển, đường vào trường nhỏ hẹp. Ngày đến trường nhận việc, Thầy thật bỡ ngỡ khi nhìn thấy ngôi trường như quen thuộc lắm “Trường của em be bé, nằm lặng giữa rừng cây”, phòng học đơn sơ, bảng gỗ, nền gạch tàu, sân cát, phía trước có hàng bàng đã nhiều năm tuổi, một không gian quê hương thật đẹp, thanh bình, không như những ngôi trường to, cao hiện đại như ở thành thị. Trường chỉ với 6 phòng học trong đó có 1 phòng dùng cho Ban giám hiệu và là nơi hội họp, còn lại 5 phòng dùng cho học sinh học buổi sáng và chiều. Buổi sáng học sinh các khối từ 1 đến 5, buổi chiều từ lớp 6 đến lớp 9. Mỗi khối có một lớp học, mỗi lớp khoảng từ 20 – 25 học sinh, lớp ít nhất là 12, 13 học sinh (chủ yếu khối Trung học cơ sở).

Những ngày đầu tới trường, làm quen với thầy cô đang công tác, sự thân thiện cởi mở của các đồng nghiệp đi trước làm cho Thầy càng thêm vững vàng và an tâm hơn, nhất là khi tiếp xúc với các em buổi lên lớp đầu tiên, các em học sinh vui mừng quây quanh tôi như mừng người tân đi xa trở về.

Nhiều năm gắn bó với sự nghiệp giáo dục xã đảo khó khăn. Đứng trước những khó khăn ấy, chính sự hồn nhiên vô tư của các em học sinh và tình cảm thầy trò càng làm cho các thầy cô gắn bó với nghề.

Nhớ lại những năm đầu đứng lớp, Thầy Hùng cảm thấy mình hăng say hơn bao giờ hết. Những kiến thức khi còn học ở giảng đường sư phạm Thấy đem hết vào từng lời trong bài giảng như: bình thơ, phân tích tác phẩm văn học, kể chuyện, dạy các em diễn kịch thông qua hình tượng nhân vật trong tác phẩm.... Vì vậy, giờ ngư văn của Thầy được các em rất yêu thích, giờ văn tuy dài nhưng chứa đựng nhiều cảm xúc, giúp các em hưng phấn hơn trong những giờ học tiếp theo.



Thầy Lương Quốc Hùng bên các học trò trong giờ giảng dạy.

24 năm hết lòng vì học trò


“Hồi mới ra đảo, nghe kể lại rằng ngày mới thành lập (năm 1994), cuộc sống của người dân nơi còn nhiều khó khăn vất vả, mọi thứ thiếu thốn, không diện nước, không có phương tiện liên lạc... bước sang năm 2001, xã đảo phát triển khang trang hơn, dân số ngày càng nhiều, cuộc sống ấm no, ổn định hơn. Trường được tách ra và mang tên “Trung học cơ sở Thổ Châu” cho đến nay.

Trong nhiều năm giảng dạy, bản thân Thầy và các đồng nghiệp luôn có những niềm vui, hạnh phúc khi được đóng góp một phần công sức nhỏ bé của mình cho ngành giáo dục tại đảo, khi nhìn thấy các em trưởng thành, xã đảo phát triển. Tập thể trường luôn xây dựng kết học tổ chức sân chơi cho các em theo từng chủ đề, chủ điểm như: dạy môn học bằng hoạt động ngoài giờ lên lớp, tổ chức sân chơi cho các em có thêm kiến thức, vốn sống và kỹ năng cho các em....

“Nghề dạy học là một nghề cao quý nhất trong các nghề cao quý”, người thầy giáo cúng là “Người chiến sĩ trên mặt trận văn hóa”. Thật đẹp và cao quý biết bao! Xin cám ơn cuộc đời đã sinh ra tôi và trao trách nhiệm “Trồng người”! Cũng như bao bạn bè và đồng nghiệp, tôi rất tự hào vì mình được ví như người “Kĩ sư tâm hồn”, là người kiến tạo ra tương lai, cuộc sống mới, là người họa sĩ thổi hồn vào vườn hoa thơm ngát hương trong vườn hoa thơm của đất nước”. đó là những lời tâm sự của Thấy Lương Quốc Hùng khi nói chuyện.

Chương trình Chia sẻ cùng thầy cô năm 2016 là năm thứ hai thực hiện để tuyên dương các thầy cô giáo có hoàn cảnh khó khăn đóng góp cho sự nghiệp giáo dục. Chương trình do Bộ GD&ĐT, Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam phối hợp với Tập đoàn Thiên Long tổ chức. Năm 2015, chương trình đã tuyên dương các thầy cô giáo cắm bản miền núi. Năm nay, chương trình nhận 42 hồ sơ của các thầy cô để tuyên dương. Mỗi thầy cô nhận sổ tiết kiệm trị giá 10 triệu đồng và quà tặng.

 
Hải Đăng