![]() |
Miệng cống thoát nước thì không có lưới che chắn rác, nước mưa làm cuốn chết một đứa bé, hay chuyện người đàn ông đi xe đạp sụp xuống hố cống cũng bị nước cuốn chết, xe taxi thì bất ngờ sụp xuống miệng hố mọc bất thình lình trên đường hay trời mưa cây xanh bất ngờ ngã đổ đè bẹp xe ô tô, xe máy…
Quá nhiều những tai nạn đã xảy ra, quá nhiều những câu chuyện thương tâm như tai bay vạ gió xảy đến người dân khi đi trên đường được báo chí đăng tải và dư luận bức xúc, ai cũng nghĩ trong đầu biết đâu ngày nào đó tới lượt mình.
Thế nhưng, em bé hát rong bị sụp hố ga chết, hay người đi đường va xuống lổ thủng to tướng bất thình lình mọc trên đường nhưng người dân không thấy ai lên tiếng nhận trách nhiệm, thậm chí báo chí phỏng vấn thì đùn đẩy cho nhau. Điện rò rỉ và giật chết em bé thì nghe đâu chỉ có một ông nào đó bị kỷ luật còn hàng tá vụ tai nạn thương tâm nhưng không hề thấy ông lãnh đạo ngành giao thông, ông lãnh đạo khu quản lý đường bộ… nhận trách nhiệm về mình.
Hai chiếc xe ô tô va nhau gây tai nạn trên đường thì công an giữ xe và điều tra ngay để xác định lỗi vi phạm, thậm chí khởi tố vụ án nếu có thiệt mạng. Nhưng những tai nạn thương tâm như đã nói, hiếm khi có ai nghe nói cơ quan công an vào cuộc, xem ai và cơ quan nào thiếu trách nhiệm để xảy ra cơ sự nói trên, vì suy cho cùng, nó cũng là hành vi “thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng”. Cũng chẳng một cơ quan có chức trách nào nói cho dân rõ là có nên kiện không, kiện ai và kiện như thế nào?
Có lẽ, mấy cơ quan đó cũng như sếp tôi hay nói đùa là căn bệnh vô cảm, cứ nghĩ đó là chuyện của ai đó, cơ quan nào đó chứ không liên quan tới mình. Ông quản lý giao thông thì nói ông chủ đầu tư dự án, ông chủ dự án thì đổ ông thi công, ông thi công thì nói đã làm xong, phủi tay… Một tờ báo đã ví những lổ thủng trên đường đã gây tai nạn là “lỗ thủng trách nhiệm”. Đúng nhưng chưa đủ. Trách nhiệm của cơ quan nào đó thì họ có thể vô cảm, có thể quên, nhưng quyền của người dân thì người dân phải đòi.
Xã hội ta có lắm đoàn thể, lắm cơ quan bảo vệ, bênh vực cho quyền và lợi ích chính đáng của dân. Nhưng trẻ em chết vì tai nạn trên đường thì cũng chẳng thấy cơ quan bảo vệ bà mẹ trẻ em lên tiếng, rồi Đoàn thanh niên, Hội phụ nữ và hàng tá những hội, đoàn mà mục đích của nó khi thành lập là có tiêu chí bảo vệ, bênh vực cho quyền lợi cho hội viên của mình. Họ ở đâu vào những lúc như thế này, hay họ cũng vô cảm, cũng nghĩ rằng đó là trách nhiệm của ngành giao thông?
Họ cũng “quên” đòi quyền lợi. Quyền của mình, của hội viên của mình mà mình không đòi thì thử hỏi làm sao những người có trách nhiệm lại không “quên”.
Theo TBKTSG
















