Chỗ ở là góc nhỏ dưới chân cầu thang
Cha mẹ ly hôn, năm 2 tuổi Tuấn phải theo mẹ mưu sinh. Dù đã quen với cảnh sống tạm bợ, chật chội trong các phòng trọ, nhưng đối với em, chỗ ở hiện nay là bần túng và bất tiện nhất trong suốt 16 năm qua.
Hiện Tuấn và mẹ là bà Nguyễn Thị Ánh Vân (50 tuổi) ở trong khu trọ nằm trên đường Võ Trường Toản, P.Cái Khế, TP.Cần Thơ. Chỗ ở chỉ là một góc nhỏ dưới chân cầu thang, bên trên có nhiều phòng trọ sinh viên. Ngoài nhà vệ sinh kín đáo thì chiếc nệm ngủ, tủ quần áo, chỗ nấu ăn… đều trơ trọi bên ngoài. Không có không gian riêng nên cuộc sống và bữa ăn, giấc ngủ không thể tự nhiên, nhưng vì giá rẻ nhất nên mẹ con Tuấn chọn thuê. "Phòng bình thường, tính luôn điện, nước giá thuê hơn 2 triệu đồng/tháng. Chỗ cầu thang thì chủ trọ bao hết, chỉ lấy 800.000 đồng. Bây giờ cái gì rẻ thì mẹ con em ưu tiên", Tuấn tâm sự.

Chỗ trọ của hai mẹ con Tuấn là một góc nhỏ dưới chân cầu thang. ẢNH: THANH DUY
| Mọi sự đóng góp, ủng hộ giúp em Nguyễn Anh Tuấn (Trường THPT An Khánh, P.Tân An, TP.Cần Thơ), quý độc giả vui lòng gửi về: Chủ tài khoản: Báo Thanh Niên. Số tài khoản: 10006868 - Eximbank - chi nhánh Sài Gòn hoặc số tài khoản 6868866868 tại Vietcombank - chi nhánh Tân Định. Nội dung ghi: Giúp đỡ em Nguyễn Anh Tuấn; hoặc Báo Thanh Niên sẽ nhận trực tiếp tại tòa soạn, các văn phòng đại diện trong cả nước. Chúng tôi sẽ chuyển đến em Nguyễn Anh Tuấn trong thời gian sớm nhất. |
Không gian trọ chỉ khoảng
10 m2 nên không có nhiều đồ đạc. Vật dụng quý giá nhất với Tuấn là bộ máy vi tính cũ của một người bác cho hồi đầu năm 2026. "Nếu được học tiếp, chiếc máy này sẽ rất hữu ích. Em không vào đại học thì đi cao đẳng hoặc học nghề. Miễn sao vẫn có thể học tiếp, sau này có nghề nghiệp", Tuấn nói và cho biết hằng ngày thấy các anh chị sinh viên đi học thì thích lắm, rất mong cũng được như vậy.
Tuy nhiên, ước mơ của Tuấn khó thành sự thật. Cha đã đi bước nữa và có 2 con nhỏ nên em không dám kỳ vọng điều gì. Chỗ dựa duy nhất lúc này là mẹ, nhưng bà đang mắc cùng lúc 2 căn bệnh ngặt nghèo, phải uống thuốc thường xuyên. "Từ nhỏ tới lớn Tuấn không đòi hỏi điều gì. Con chỉ mơ ước đi học mà tôi cũng không lo nổi. Thậm chí, tôi sợ một ngày nào đó mình còn trở thành gánh nặng của con", bà Vân khóc nghẹn.
Suốt 12 năm đi học trong thiếu thốn, thiệt thòi
Những ai cùng cảnh ngộ sẽ hiểu nỗi lo của bà Vân. Người mẹ nghèo đang cùng lúc bị ung thư vú và nhiễm độc giáp (cường giáp). Bà sợ ngày nào đó sẽ kiệt sức, nằm đau đớn trên giường bệnh, rồi bỏ lại con bơ vơ.
Trò chuyện trong nước mắt, bà Vân kể sau khi ly hôn, bà nuôi Tuấn bằng nghề bán bánh mì. Được 7 năm thì bà phát hiện bị ung thư vú. Quá trình điều trị dài hơi đã tiêu tốn hơn 400 triệu đồng mà vẫn chưa dừng lại. Nếu không có người thân giúp tiền xạ trị thì bà không biết xoay xở ra sao.
Lúc biết bệnh, bà Vân rất khổ tâm nhưng không cho phép mình suy sụp tinh thần. Hết cơn đau, bà lại đẩy xe bánh mì đi bán. Thế nhưng căn bệnh đã đẩy bà vào đường cùng. "Bệnh hoành hành, ngày bán, ngày nghỉ nên dần dần mất khách. Nhất là khi người ta biết tôi mắc bệnh hiểm nghèo thì rất ngại đến mua. Bán ngày càng ế ẩm nên phải nghỉ", bà Vân nói, mắt đỏ hoe nhìn chiếc xe bánh mì đầy bụi ở góc tường.
Điều trị ung thư vú chưa ổn thì 2 năm trước bà Vân lại phát hiện mình bị nhiễm độc giáp. Bà đang uống thuốc, nếu hết thời gian theo đơn mà bệnh tình không giảm thì phải phẫu thuật. Kết quả chưa biết thế nào vì đây là bướu độc. Bà Vân tâm sự: "Tôi khát khao được sống, không phải vì mình mà vì con. Suốt 12 năm qua Tuấn đi học trong thiếu thốn, thiệt thòi. Khó khăn lắm mới đến gần giảng đường, nếu phải bỏ lỡ cơ hội này, tôi rất có lỗi với con".
Nghĩ vậy nên dù bệnh tật, bà Vân vẫn không kén việc làm. Hiện bà nhận rửa chén thuê cho một quán ăn từ 5 giờ chiều đến 3 giờ sáng hôm sau, với mức lương 7 triệu đồng/tháng. "Sức khỏe không ổn định nên tôi rất khó tìm được việc làm. May mắn có chủ quán hiểu và thông cảm hoàn cảnh nên tôi không áp lực. Đồ ăn thừa của khách, chủ quán cũng cho tôi gom mang về để đỡ tiền", bà Vân bộc bạch.
Tuấn rất hiểu nỗi vất vả của mẹ, suốt mùa hè 2 năm lớp 10 và 11, em từng đi phụ bán tạp hóa để đỡ đần phần nào. Càng hiểu chuyện, em càng đau lòng khi thấy mẹ gù lưng xuyên đêm bên những chồng chén bẩn, đôi tay lở loét vì bị "nước ăn". Nhiều hôm, em xót xa khi mẹ về lúc rạng sáng với chiếc bụng đói, lủi thủi hâm nóng đồ ăn thừa của khách để lót dạ. "Em rất lo khi mẹ đang bệnh mà dùng thức ăn cũ nhưng nói thế nào cũng không lung lay được mẹ. Bây giờ nghĩ thấu rồi nên em cùng ăn với mẹ, tiết kiệm được đồng nào hay đồng đó", Tuấn nói và cho biết lúc này dẫu có đậu đại học thì cũng không biết lấy đâu ra tiền đóng học phí nên thấy tương lai thật mịt mù.
Cô Trần Thị Hiền, giáo viên chủ nhiệm lớp 12D1, Trường THPT An Khánh, cho biết cô đã đồng hành cùng Tuấn từ năm lớp 10 nên thấu hiểu hoàn cảnh và nghị lực của em. "Tuấn rất hiền, sống tình cảm và có ý chí vươn lên. Suốt 3 năm THPT, em duy trì học lực khá, nền nếp và ý thức học tập tốt. Nếu được giúp đỡ vào giảng đường hẳn Tuấn sẽ không làm phụ lòng mọi người", cô Hiền chia sẻ.
Theo TN















